Tại Làng Hama – ngôi làng nhỏ mà anh em chúng tôi dựng xây – mỗi ngày trôi qua đều tràn đầy ý nghĩa. Chúng tôi đón các bạn trẻ từ khắp nơi về đây học tiếng Anh và cùng trải nghiệm cuộc sống tự lập. Tôi vừa là người hướng dẫn tiếng Anh, vừa như một người chị chia sẻ kỹ năng sống với các em. Các học viên cùng chúng tôi trồng rau, làm vườn theo phương pháp thuận tự nhiên, tập thiền và yoga mỗi ngày . Buổi chiều, cả làng lại quây quần bên nhau, cùng nấu những món ăn đơn giản từ nông sản tự trồng, rồi thưởng thức trong tiếng cười nói rộn rã. Tối xuống, dưới bầu trời đầy sao, mọi người ngồi bên đống lửa nhỏ chia sẻ về hành trình trưởng thành của mình. Tôi cảm nhận được tình người ấm áp và sự bình yên lan tỏa trong từng khoảnh khắc như thế.
Cuộc sống mới này không phải lúc nào cũng dễ dàng. Thú thực, những ngày đầu “bỏ phố về rừng” tôi cũng đối mặt không ít bỡ ngỡ: từ việc tập quen với côn trùng, tự tay sửa cái máy bơm nước hỏng, đến học cách trồng trọt chăn nuôi sao cho hiệu quả. Có hôm mưa rừng xối xả, đường vào làng lầy lội, điện cúp đột ngột – tôi chợt nhớ cảm giác tiện nghi ở thành phố. Nhưng rồi nhìn thành quả vườn rau xanh mướt, nhìn các em học viên tiến bộ mỗi ngày và nụ cười hạnh phúc của mọi người, tôi biết mình đã chọn đúng con đường. Gian nan có, vất vả có, nhưng bình yên và hạnh phúc thì luôn đong đầy. Với tôi, chất lượng cuộc sống không đo bằng nhà cao cửa rộng, mà bằng mỗi sáng thức dậy thấy lòng an nhiên, được làm công việc mình yêu thích và sống bên những người mình thương quý.