Rời thành phố phồn hoa, tôi chấp nhận một mức sống giản dị hơn nhưng đổi lại là chất lượng sống thực sự nâng cao. Ở Sài Gòn, thu nhập cao bao nhiêu cũng dễ cảm thấy thiếu thốn thời gian và năng lượng để tận hưởng. Còn ở Gia Nghĩa, chi phí sinh hoạt thấp hơn giúp tôi không quá áp lực chuyện tiền bạc. Quan trọng hơn, tôi học được cách sống chậm lại. Không còn cảnh mỗi sáng cuống cuồng chạy cho kịp giờ làm, tôi bắt đầu ngày mới thong thả bằng một tách cà phê nóng, ngồi ngoài hiên ngắm nắng xuyên qua tán lá. Tôi có thời gian tự nấu những bữa ăn lành mạnh từ rau quả mua ở chợ quê hoặc thu hoạch ngay trong vườn. Bữa cơm tối không còn ăn một mình cho qua bữa, mà nhiều hôm tôi cùng vài người hàng xóm quây quần như một gia đình nhỏ – điều hiếm hoi tôi có được khi sống ở đô thị.
Nhịp sống chậm rãi giúp tôi trân trọng hơn những điều giản đơn. Tôi thấy hạnh phúc khi tự tay trồng vài khóm hoa trước nhà, khi nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn trong những chiều cao nguyên lành lạnh, hay chỉ đơn giản là ngồi đọc sách bên hiên, cạnh chú mèo nhỏ đang lim dim ngủ. Cuộc sống ở đây cho tôi bài học về sự đủ đầy từ bên trong: đủ nắng, đủ gió, đủ tình người, và đủ bình yên. Tôi nhận ra trước đây mình từng chạy theo quá nhiều mục tiêu vật chất, mà bỏ quên cảm giác an nhiên quý giá. Giờ đây, mỗi ngày của tôi đều như một trang nhật ký đẹp, có lao động, có nghỉ ngơi, có giao hòa với thiên nhiên, và quan trọng là có tự do làm điều mình thích.
Tất nhiên, cuộc sống Gia Nghĩa không phải lúc nào cũng màu hồng. Đôi lúc tôi cũng nhớ cái tiện nghi của phố thị: muốn mua gì có nấy, muốn ăn món gì cũng dễ tìm. Ở đây nhiều thứ còn hạn chế, dịch vụ không đa dạng. Nhưng dần dần, tôi học cách tự phục vụ bản thân – tự trồng rau, tự làm bánh, tự tìm niềm vui từ sự sáng tạo thay vì tiêu thụ. Điều đó khiến tôi cảm thấy tự chủ và tự tin hơn rất nhiều. Tôi thấy mình trưởng thành mỗi ngày trong cách sống tối giản mà trọn vẹn.