Sau khi mua đất Gia Nghĩa và chuyển về đây sinh sống, cuộc đời tôi đã bước sang một trang mới. Từ một người chưa từng có kinh nghiệm làm nông, tôi học cách cuốc đất, gieo hạt, trồng cây và chăm sóc từng mầm xanh. Những ngày đầu đúng là “vỡ mộng” phần nào vì công việc tay chân nơi rừng núi chẳng hề lãng mạn như trong tưởng tượng: có những hôm tôi lấm lem bùn đất từ đầu đến chân, mồ hôi nhễ nhại vì vác từng xô nước tưới vườn trong cái nắng cao nguyên.
Cũng có những đêm mưa to gió lớn, một mình trong căn nhà tạm giữa đồi, tôi chợt thấy tủi thân và nhớ phố xá vô cùng.
Nhưng rồi, thiên nhiên và con người Gia Nghĩa đã xoa dịu mọi khó khăn ấy. Bà con hàng xóm chỉ tôi cách ươm cây, cách chăm cà phê, tiêu, bơ - những loại cây đặc sản của vùng. Tôi kết nối với những người bạn mới cũng chọn bỏ phố về rừng giống mình, chúng tôi trao đổi hạt giống, kinh nghiệm và động viên nhau trong cuộc sống điền viên.
Mỗi sáng thức dậy, tôi hít thở bầu không khí mát lạnh thoang thoảng mùi hương cỏ dại, ngắm sương sớm giăng trên mặt hồ và lắng nghe bản hòa ca của chim muông. Tâm hồn tôi dần trở nên nhẹ nhõm, an yên và tràn đầy biết ơn vì những gì mình đang có.
Sống ở Gia Nghĩa mười năm qua đã dạy tôi bài học về sự kiên nhẫn và hòa hợp với tự nhiên. Từ một cô gái thành thị bỡ ngỡ, giờ đây tôi tự tin cầm lái máy cày, biết dựng nhà gỗ, biết tự tay làm mắm, nuôi gà, trồng rau… Cuộc sống tự cung tự cấp cho tôi sức khỏe tốt hơn, tinh thần vững vàng hơn. Đặc biệt, tôi tìm thấy ý nghĩa trong việc sẻ chia: mở những lớp học kỹ năng, tiếng Anh miễn phí cho trẻ em địa phương ngay tại Làng Hama; tổ chức những buổi thiền, tắm rừng để mọi người đến thư giãn và chữa lành tâm hồn. Những hoạt động đó không chỉ giúp ích cho cộng đồng mà còn khiến trái tim tôi ấm áp, hạnh phúc hơn mỗi ngày.