Từ khi về Gia Nghĩa, tôi bắt đầu tìm hiểu về học trực tuyến và homeschooling (giáo dục tại nhà). Hóa ra mô hình này không hề mới trên thế giới, thậm chí đang phát triển với tốc độ chóng mặt ở nhiều nước tiên tiến . Tôi tham gia vào một cộng đồng cha mẹ homeschool tại Việt Nam trên mạng xã hội, đọc những câu chuyện truyền cảm hứng của các gia đình tự dạy con ở nhà. Dù con tôi vẫn học trường địa phương ban ngày, buổi tối tôi dành thêm thời gian để cùng con học online một số môn bổ trợ. Ví dụ, tiếng Anh là môn tôi đặc biệt chú trọng. Ở quê chất lượng dạy Anh ngữ khó sánh bằng thành phố, nên tôi đăng ký cho con một khóa học tiếng Anh trực tuyến với giáo viên bản ngữ. Tuần ba buổi, cứ đến giờ hẹn là hai mẹ con mở máy tính, kết nối video call để con học nói chuyện bằng tiếng Anh với cô giáo ở tận Philippines. Thấy con hào hứng học qua màn hình mà phát âm tiến bộ từng ngày, tôi càng vững tin rằng khoảng cách địa lý không còn là trở ngại lớn nữa.
Không chỉ tiếng Anh, kho tàng tri thức trên Internet thực sự làm tôi kinh ngạc. Tôi hướng dẫn con cách sử dụng máy tính để tự học những gì con thích. Có lần, con mê tít một đoạn phim hoạt hình về hệ mặt trời, thế là hai mẹ con cùng lên mạng tìm tư liệu. Chúng tôi tìm thấy hẳn một khóa học ngắn về thiên văn cho trẻ em, có hình ảnh sinh động và thuyết minh tiếng Việt rõ ràng. Con tôi ngồi xem mà mắt tròn xoe thích thú, rồi quay sang hỏi đủ thứ về sao Hỏa, sao Kim… Những lúc đó, tôi thấy thật biết ơn Internet – ở một vùng quê xa xôi nhưng con tôi vẫn tiếp cận được kiến thức quốc tế từ mọi nơi.
Nhiều người từng nói vui rằng để con học ở quê được hiệu quả thì phải biết tận dụng mạng Internet tối đa . Điều này quá đúng với trường hợp của tôi. Nhờ Internet, con tôi có cơ hội gặp gỡ thầy giỏi bạn hay trên khắp thế giới mà chẳng cần rời khỏi ngôi nhà nhỏ giữa rừng. Con có thể học trực tuyến với những giảng viên nổi tiếng, tìm kiếm tài liệu từ các trường đại học lớn, hay thậm chí tham gia các khóa học do các tổ chức giáo dục hàng đầu cung cấp . Cháu còn nhỏ nên chưa tự làm hết những việc đó, nhưng tôi với vai trò cha mẹ đã và đang đồng hành, định hướng cho con trên hành trình tự học trực tuyến này. Quan trọng là con dần hình thành thói quen chủ động học hỏi, biết cách tìm kiếm thông tin hữu ích cho việc học của mình.
Với những gia đình lo lắng về bằng cấp và tương lai học vấn của con khi sống xa thành thị, học online và homeschool thực sự là một giải pháp đáng cân nhắc. Hiện nay, rất nhiều trường trung học quốc tế đã thiết kế chương trình học trực tuyến cho học sinh toàn cầu. Các chương trình này nhận học sinh từ khắp nơi trên thế giới, nội dung tương đương chương trình chính quy và văn bằng được công nhận rộng rãi . Nghĩa là, ngồi ở nhà trên rẫy cà phê, con bạn vẫn có thể theo học một chương trình hiện đại của nước ngoài như bạn bè đồng trang lứa ở đô thị. Tôi từng ngạc nhiên khi biết học phí của những chương trình này không cao hơn bao nhiêu so với học trường công ở Việt Nam , nghĩa là hoàn toàn nằm trong tầm tay nếu gia đình có sự chuẩn bị. Dĩ nhiên, rào cản lớn nhất có lẽ là ngoại ngữ. Nhưng vợ chồng tôi xác định đây là mục tiêu lâu dài: cha mẹ cũng học tiếng Anh cùng con. Mình học để hiểu và hỗ trợ con tốt hơn – xem như cả nhà cùng tiến bộ. Nếu mọi việc thuận lợi, vài năm nữa khi con đủ trình độ ngôn ngữ, vợ chồng tôi dự định đăng ký cho con theo một chương trình homeschool online chính thức lấy bằng phổ thông Mỹ.
Tôi biết lựa chọn này không dành cho tất cả mọi người, và học online cũng đòi hỏi sự kiên trì, kỷ luật rất lớn từ cả phụ huynh lẫn học sinh. Thế nhưng, thật đáng mừng khi ngày nay con cái ở nông thôn đã có cơ hội học tập mở rộng vô tận nhờ công nghệ. Dù học ở trường làng hay học qua mạng, tôi luôn tâm niệm phải bồi dưỡng tinh thần tự học suốt đời cho con. Ở thành phố hay nông thôn, trẻ có thể quên kiến thức sách vở sau kỳ thi, nhưng nếu có kỹ năng tự học, có tinh thần ham hiểu biết, thì con sẽ còn tiến xa mãi.